Little Fellin’

28 Th8

Little feelin’ là note tập hợp những bài thơ ngắn, súc tích, có khi vô đề do những cảm xúc của bản thân viết ra.

 

<Gió đỏ>- Cho tình yêu một thưở của tôi!

Biết bao giờ em mới gặp lại anh

Ta song hành trên hàng cây rải nắng

Trời mưa, phượng đỏ, hành lang vắng

Tiếng ve ơi có nhắn nhủ tôi gì

Biết bao giờ ta mới gặp lại nhau

Em tìm hoài chẳng thấy cơn gió đỏ…

(07-2009)

.

.

.

.

.

.

.

<Nơi ta đã từng>

Ta gặp nhau nơi gió trời ngưng thổi

Ta quen nhau nơi sóng biển dừng xô

Ta yêu nhau nơi mặt trời thôi mọc

Nơi nắng lưng trời, ta xa nhau…

(05-2012)

.

.

.

.

.

Vô đề

   “Trời xanh, mây trắng, nắng hồng

Sông dài biển rộng, sao lòng em đau”
(05-2012)

Advertisements

Người duy nhất- The only one

26 Th7
  • Ghi chú: Đây là bản dịch từ một bài thơ Tiếng Anh mà tôi rất thích. Vâng, vì nó là bản dịch, và tôi cũng chẳng có giỏi giang gì để dịch đúng, dịch hay nên nó đôi chỗ lủng củng, màu mè quá đáng và một chút sai khác,cũng chẳng có vần và hay đc như bản gốc, vì tâm trạngcủa tôi ko giống như tâm trạng của tác giả. Nếu có sự đồng ý của tác giả, tôi sẽ up bản gốc cho mọi người đối chiếu. Xin mọi người đừng ném đá xD

.

.

.

.

.

Em ngồi đây đọc những dòng chữ của anh

Chỉ hy vọng đến một ngày mình sẽ là người đầu tiên anh nhớ về khi lạc lối

Chỉ hy vọng mình có thể xoa dịu nỗi đau cho anh

Điều đó khập khiễng lắm sao?

Kẻ lập dị-Không phải anh, mà chính là em

.

Họ nói rằng nó giống như một tai nạn và sẽ chóng kết thúc thôi

Nhưng em đã làm những điều ngớ ngẩn trong ngày tháng qua và có lẽ lâu hơn thế nữa…

Họ gọi em là đồ ngốc, tại sao cứ lặng lẽ bám theo anh như chiếc bóng cô độc

Vì em biết rắng mình quá nhút nhát để bày tỏ nỗi đau

.

Em đã thích anh ngay từ lần đầu tiên và em biết anh là người duy nhất

Muốn thấy anh hạnh phúc nhưng lại quá ích kỷ để chúc phúc cho anh

Em khao khát được nhìn thấy nụ cười của người

.

Xin người!

.

Hãy quên cô ấy đi, cô ta chẳng biết gỉ cả, anh không thấy sao?

Đến khi nào anh mới thoát khỏi sự hỗn độn mà cô ta ra đi để lại?

Em hận cô ấy vì đã đánh mất thứ vô giá đến nỗi không ai tìm thấy được

Cô ấy thật tuyệt vời, nhưng hãy nói em nghe có gì bên trong?

Có đang đau khổ như anh? Hay đang vui vẻ bên người?

.

Em thật sự ghét bản thân mình vào lúc này

Chỉ biết ngồi khóc cùng nỗi đau của anh

Một cách vô ích… quá nhiều lần

Người ơi!

Có phải em chưa đủ tự tin

Đế thốt lên rằng em muốn là người duy nhất

Em muốn là người duy nhất…

…của anh!

.

.

Còn đây là bản gốc Eng~~~~~

.

The Only One

I’m sitting here reading your note

.

Just hope one day I’ll be the one u talk to when you’re so lost

 .

Just hope I can ease ur pain, is it so lame?

 .

Baby you’re not a weirdo, I am.

 .

 .

 .

They tell me it’s crush and it’ll be over

 .

But I’ve been doing the same thing for 2 years, maybe longer

.

They call me fool, y keep following u like a stalker

 .

But I know I’m too much a coward to tell u what I’ve suffered.

.

.

I like u from the start and I know you’re the one

.

I want to see u happy, but I’m too selfish to wish u with the other one

.

I want to see u smile, so baby please

.

Forget her, she’s just blind, can’t u see?

.

When will u ever recover from the mess she left behind?

.

I pity her for losing something no one can ever find

And she’s acting cool, but tell me what’s on the inside?

Is she suffering like u do, or is she just fine?.

But I hate myself at the same time

For just sitting here crying helplessly over ur pain so many times

.

Baby, please, will I ever gather enough courage

To tell u I really want to be the one?.

Baby, I want to be the one.

Copyright to Clapika-chan

.

.

.

P/S 1: khi dịch bài thơ này, tôi đã sửa đi sửa lại rất nhiều lần cho đừng khô quá mà vẫn giữ đc tâm trạng của tác giả ( và một chút của tôi nữa xD) tuy rằng nó chưa hòan hảo nhưng nó là đứa con tinh thần của tôi và tình yêu của tôi xD

.

P/S2 : tự dưng lúc dịch, tôi thấy  giống bài “Sóng” của Xuân Quỳnh ghê gớm =)) Cũng miêu tả tâm trạng của người thiếu nữ đang yêu, truyền thống mà hiện đại, nếu có hứng và có thời gian, tôi sẽ up lên bản phân tích của mình :)) thật ra khi dịch có đến 3 người, nhưng 1 người đã quên =)) một người ko có wordpress hay Facebook nên cũng rất muốn cho 2 bạn ấy xem nhưng ko thể =))

.

P/S3: tác giả muốn đổi thành : cậu-tớ =))

.

Điều cuối cùng cảm ơn tình yêu của tôi và những bạn đã chịu khó đọc, cảm ơn cái từ điển nữa XD Ngày mới tốt lành

Hotboy nổi loạn và câu chuyện về thằng cười, cô gái điếm và con vịt

26 Th7

Tôi là một đứa ít đi xem phim, nhưng tính tời thời điểm này, có 2 bộ phim mà tôi bỏ tiền túi ra đi xem mà không hề hối tiếc. Đó là “Cánh đồng bất tận” và “Hotboy nổi loạn và câu chuyện về thằng cười, cô gái điếm và con vịt”.

 

 Và như đã hứa với bạn bè và các bé, tôi viết bài review này, không phải để trả nợ, mà là để nhận xét thật lòng.

 

Một câu chuyện bình thường nhưng lại ẩn chứa những điều phi thường.

 

 

…. Hotboy nổi loạn

 

  • Lam ( Lương Mạnh Hải)

Theo bác Nguyễn Quang Dũng, (và các nhà phê bình khác) Lương Mạnh Hải quả thật lột xác từ vai diễn này. Đây là phim anh ta nam tính nhất từ trước tới nay.

 

Lam là một “ con đĩ chuyên nghiệp », cái khác của anh ta với những “ con đĩ” khác chính là ở chỗ tin vào tình yêu và biết cách bảo vệ cho người yêu của mình, chứ không phải là những đồng tiền nhơ nhớp như những con đĩ tầm thường kia.

 

Tôi nhận ra điều ấy khi anh mang đồ trả lại cho Khôi, chăm sóc Khôi từng li từng tí. Tình yêu của anh ta dịu dàng, đằm thắm và thấm đẫm chân tình. Một tình yêu đẹp nếu như nó xảy ra ở tình yêu nam nữ. Nhưng với tôi, tình yêu này vượt lên trên tình yêu nam nữ kia, mặc dù nó là tình yêu đồng giới, là tình yêu của gay.

 

Không phải tôi cổ suý cho thứ tình cảm ấy, nhưng thật chất, yêu và được yêu là quyền mưu cầu hạnh phúc của con người. Và thật đáng quý biết bao khi giữa những bất hạnh của cuộc đời, họ tìm thấy nhau, và đồng cảm được với nhau.

 

Nhưng tiếc thay, Lam là một kẻ hèn nhát, biết bảo vệ cho người mình yêu mà lại không giữ đc tình yêu của mình, cho nên đã lãnh một cái kết hết sức lãng nhách. Lam hèn nhát tới mức anh ta không dám hy sinh cho tình yêu của mình, không tin tưởng vào Khôi và trầm trọng nhất là không vượt qua đc cái bóng của thân. Cái chết của anh ta, chết một cách trần tục, lạnh lẽo và cô đơn.

 

Đó là sự trả giá cho sự bồng bột của anh ta, sau khi chia tay với Khôi, Lam bắt đầu “nổi loạn” Nổi loạn một cách hạ đẳng và hết sức tầm thường. Phải chi Lam đi tìm Khôi, 2 người cùng làm việc ở tiệm sách cũ, cùng nhau nuôi mèo. Cùng tận hưởng những phút giây lành mạnh bên nhau, bắt đầu một cuộc sống mới…

 

“ Tôi muốn sống một cuộc sống khác”

“ Cuộc sống khác? Cuộc sống khác mà em vẫn làm cái nghề cũ sao? Vậy thì có khác gì?”

“ Không có anh trong cuộc đời tôi, đó là một cuộc sống khác rồi”

 

Cuộc sống khác của anh bây giờ đã có Khôi, nhưng vẫn như xưa, anh vẫn chọn nghề này sao???

 

  • Khôi ( Hồ Vĩnh Khoa)

Một phát hiện mới tiềm năng của Vũ Ngọc Đãng, điều đầu tiên tôi nhận ra Hồ Vĩnh Khoa sao mà giống Teacyeon quá, Theo tôi, hồ Vĩnh Khoa khá nhập vai, nhưng chưa thật sự xuất sắc, nhưng vậy là rất đáng khen rồi khi xung quanh Khoa chỉ toàn những tiền bối kì cựu.

 

Khôi- một chàng trai tỉnh lẻ phiêu bạt lên Sài Gòn chỉ mong cuộc sống của mình đổi khác, anh ta cũng giống như Lam, yên chân thành, nhưng tôi đánh giá cao Khôi hơn Lam, vì ít ra,anh ta yêu một tình yêu tích cực, hướng thiện. Quan niệm sống của Khôi đã lôi kéo Lam ra khỏi lối sống phức tạp kia, nhưng đáng tiếc là Khôi chưa đủ sức mạnh để kéo Lam ra.

 

Khôi biết mình đang làm gì. Và khi không thể thực hiện được, cách tốt nhất là buông tay. Anh đã chọn cho mình một con đường đúng đắn. Sau khi chia tay Lam, Khôi chuẩn bị ôn thi đại học, và có lẽ cuộc sống của anh sau này , dù không có Lam, nhưng vẫn còn mục đích sống.

 

Khôi chia tay Lam để bắt đầu một cuộc sống mới- khác với cuộc sống mới của Lam, nếu như không chia tay, hẳn anh ta cũng là thế hệ sau của Lam, đi khách,rồi trở thành đĩ chuyên nghiệp.

 

“Đừng bao giờ đổ thừa cho số phận, bản thân ta mới nắm giữ số phận của mình”

 

Mừng cho Khôi vì anh ta đã nắm giữ đc số phận của mình, không để nó trôi đi một cách lãng phí và vô nghĩa.

 

Thật là buồn cười, con người sống ờ Sài Gòn đã lâu nhưng lại “ Lost in Paradise”, trong khi đó người thanh niên tỉnh lẻ thì nắm giữ cuộc đời và khiến nó trở nên ý nghĩa.

 

 

… Câu chuyện về thằng cười, cô gái điếm và con vịt

 

  • Thằng Cười (Hiếu Hiền)

 

 Hết sức tuyệt vời – Hiếu Hiền đóng hay đến mức làm người ta phì cười vì sự ngu ngơ của thằng Cười, chốc chốc lại tiu nghỉu và đôi lúc lại  thấy tội nghiệp anh.Dù không mang một câu thoại nào nhưng ánh mắt , giọng lơ lớ và hành động của anh đã làm cho khán giả cảm nhận được rằng, cuộc sống này còn rất nhiều “Thằng Cười” và dường như họ đang sống rất gần ta…

 

Một gã khờ tội nghiệp nhưng lại có một lí tưởng sống vô cùng đẹp.

Từ việc ấp trứng, đến sự vui mừng khi trứng nở ra vịt con, sự sung sướng  khi vịt con lớn lên từng ngày, sự hốt hoảng khi không tìm thấy vịt con từ tay bà bán vịt… rồi lại vỡ oà khi vịt con “khap khap khap” tìm đến anh… Sợi dây gắn bó giữa con người và loài vật? Ai nói rằng chỉ có tình bạn giữa người và người? Đây là tình bạn cao thượng , hồn nhiên, đơn sơ mộc mạc nhất mà tôi từng thấy.

 

Tôi không dám chắc tình cảm của thằng Cười và cô gái điếm có phải là tình yêu hay không, nhưng tôi chắc chắn được rằng, giữa họ đã có một sự gắn bó, đồng cảm sâu sắc. Thật là xúc động khi chứng kiến đc sự lo lắng giản đơn của thằng Cười khi cô gái điếm bị má mì hành hạ… đến lúc họ hồn nhiên vui vẻ bên nhau- khi chỉ có thằng Cười, cô gái điếm và con vịt.

 

  • Cô gái điếm ( Phương Thanh)

 

Chị Phương Thanh đóng rất thật, rất tự nhiên, tôi thấy chị đang đứng ở một đẳng cấp khác so với những vai trước ( bà thầy bói – Nụ hôn thần chết, bóng ma học đường- giải cứu thần chết…) chị và anh Hiếu Hiền rất dễ thương.

 

Chị là một gái điếm đã lỡ thì, lúc nào chị ( và những cô gái khác) cũng chịu sự hành hạ, bóc lột của má mì. Đến khi gặp thằng Cười, cuộc sống của chị dường như có thêm niềm vui.

 

Cảnh gần cuối phim, là cảnh tôi ấn tượng nhất, cũng là cảnh mà chị diễn  hay nhất, chị vùng lên, đòi lại công bằng cho bản thân, cho bạn bè, cho những con con người dưới đáy xã hội như chị.

 

Chị đã phải đi tù vì hành động đó, nhưng “ tức nước vỡ bờ” Tôi thấy chị có nét tương đồng với chị Dậu trong “Tắt đèn” của Ngô Tất Tố, nhưng thân phận của chị có khi còn thê thảm hơn.

 

Cuối cùng, là đạo diễn, kiêm luôn kịch bản của phim: Vũ Ngọc Đãng. Chú Đãng đã rất táo bạo khi thực hiện dự án phim này, nó rất thực, thực đến độ ngây người. Nhưng chỉ có những con người táo bạo như chú mới vực dây đc nền điện ảnh VN. Chúc chú luôn mạnh khoẻ và sáng tạo được thêm những bộ phim hay , để chúng tôi có thể hy vọng, cảm nhận được sức sống, tài năng của điện ảnh nước nhà .

P/S : Tui muốn ăn cắp 2 con mèo mập và con zịt wá  đi !!!!!

[Review] Bộ Bộ Kinh Tâm [Part 1]

25 Th7

 

Chú ý:

  • Đây hòan toàn là ý kiến chủ quan của tôi về phim, không phải về lịch sử
  • Tâm lí bất ổn khi viết

.

.

.

“Một tốt nhất là không gặp

Không gặp sẽ không yêu

Hai tốt nhất đừng quen

Không quen sẽ chẳng tương tư

Đã gặp nên phải quen

Thôi chi bằng đừng gặp

Chỉ đành cùng chàng đoạn tuyệt

Không còn sinh tử chẳng tương tư”

.

.

.

Đây là một bộ phim vô cùng đặc biệt, mà trong đó đặc biệt nhất chính là tình yêu giữa Nhược Hy và Tứ Ca,tình yêu đó đặc biệt đến nỗi nếu tôi có viết nhiều cách mấy, dùng những từ ngữ hoa mỹ đến đâu vẫn không thể nào nói lên hết được sự đặc biệt của nó.

.

Tình yêu đó đẹp đẽ và trong sáng vô ngần, giữa họ chưa bao giờ là Hòang đế và phi tử mà chỉ đơn giản là Nhược Hy và Tứ Gia, nhẹ nhàng và thuần khiết.

.

Tôi đã khóc khi Nhược Hy mang thai, đó là giọt nước mắt của niềm hạnh phúc và sự hân hoan, tôi đã nghĩ đến hài nhi ấy, cho dù là một Cách Cách hiền thục ngoan ngoãn hay là một A Ca oai phong tuấn tú, cũng là kết tinh tình yêu đích thực, là sợi dây bền chặt nối kết hai con người ấy. Tôi đã khóc nhiều hơn nữa khi Nhược Hy sẩy thai, lúc đó tôi không biết nên trách Bát phúc tấn hay trách Nhược Hy,nếu có trách Nhược Hy, tôi cũng không biết nên trách tội lỗi của cô ấy năm xưa hay do cô ấy không biết lo cho sức khỏe của mình trong hiện tại. Chỉ biết là khi cô ấy đau, tôi đau. Khi cô ấy buồn, tôi buồn và khi cô ấy khóc, tôi cũng khóc theo. Tôi khâm phục Nhược Hy vì cô ấy là một con người vô cùng can đảm,biết bao nhiêu chuyện nhưng vẫn giữ trong lòng và luôn luôn nghĩ theo chiều hướng lạc quan nhất có thể.Khi Nhược Lan ra đi, khi A Mã và đệ đệ bị chính Hòang Đế giáng chức, khi biết được sự thật vì cái chết của Lý Công Công, Trương Công Công hay Ngọc Đàn, ngay cả khi hài nhi không còn nữa và không thể mang thai trở lại, Nhược Hy của tôi vẫn luôm mỉm cười, dù là nụ cười xót xa, lạnh lẽo, nhưng khuôn miệng vẫn nhoẻn lên, và cũng chỉ phát ra mấy chữ : “Vậy cũng tốt” mà nước mắt thì chảy ngược vào trong. “Nhược Hy quả là nữ nhân của Hoàng Thượng,à không, cô ta còn độc ác hơn cả Hoàng Thượng, Hòang Thượng chỉ dày vò thể xác, còn cô ta thì giày xéo tinh thần.”

.

.

Tôi biết cảm giác muốn hận mà không thể hận, muốn ghét mà không thể ghét đau đớn tột cùng, không thể hận người ngày đêm chăm sóc và trải qua biết bao cay đắng ngọt bùi cùng nhau,dù người đó đã gây ra cho ta biết bao đau khổ, giết muội muội, giáng chức người thân, bạc tình huynh đệ, nửa đời đấu đá tranh đoạt hòang vị , cũng không thể hận người mình yêu nhất, người luôn mang đến niềm vui, hy vọng, hạnh phúc, mặc dù người ấy năm xưa đã yêu kẻ khác, kẻ ấy vừa là huynh đệ, vừa là kẻ tử thù không đội trời chung, lại vừa là kẻ phản bội nhẫm tâm…

.

Tôi đã khóc rất nhiều khi huynh ấy kể từng kỷ niệm của người mình yêu nhất với nhân tình cũ, cũng đã biết được cảm giác xót xa, dằn vặt, nhức nhối của những từ : “ Đừng nói nữa!”, thái độ bất lực bên trong ngôi vị đế vương như một thứ chất độc thẩm thấu dần dần vào thịt da. Tôi đã khóc khi huynh ấy khóc, đã đau khổ khi huynh ấy đau khổ, dằm trong tim khi huynh ấy cứ bất lực nhìn theo chiếc xe ngựa chở người mình yêu thương rời từ từ rời xa Tử Cấm Thành- cái lồng khổng lồ, cái lồng mà huynh đã ích kỷ nhốt cô vào đó. Tôi vẫn nhớ lời huynh năm xưa: khi lấy được Nhược Hy sẽ không nhốt cô trong lồng. Xem ra chỉ có Thập Tứ A Ca mới làm được.Chỉ khi về phủ Thập Tứ Gia, tôi mới cảm nhận được sự thoải mái thanh thản của Nhược Hy vào những ngày cuối đời. Thật sự chính tôi cũng không biết chắc rằng tình cảm giữa Thập Tứ và Nhược Hy là gì, nhưng tôi chắc chắn rằng đó không phải là tri kỷ như Thập Tam vì xét ra Thập Tứ chẳng hề hiểu Nhược Hy tí nào, bằng chứng là Nhược Hy nói gì cũng phải hỏi lại cho rõ ràng, chưa lần nào uống rượu thâu đêm suốt sáng, hay là cùng buôn dưa lê với nhau mấy chuyện từ cổ chí kim; cũng không biết đó có phải là tình yêu hay không, nó không hề mạnh mẽ như Bát ca, không đầm ấm mãnh liệt như Tứ ca, mà cứ ngờ ngợ,vô định, mông lung. Anh MQVũ nói rất đúng: “Nghĩa khí của Thập Tứ chưa đến mức yêu vì đã có Tứ Ca và Bát Ca đứng ngang, tùy mỗi người sẽ cảm nhận tình cảm giữa Nhược Hy và Thập Tứ” Theo tôi,đó là tình cảm vô cùng quý báu, lưng chừng giữa tình bạn và tình yêu, không sâu đậm nhưng thật sự rất khó phai nhòa.

.

 Đời người có nhiều sự bất đắc dĩ, nhưng rốt cuộc huynh lại chọn cách cực đoan nhất”

Tứ Ca quá ích kỷ, chắc có lẽ vì huynh ấy đã âm thầm chịu đựng bao đau khổ, phiền muộn. Sự đăng cơ mờ ám của Tứ Ca, nếu tôi là Nhược Hy, tôi không dám chê trách, không dám phản đối, không dám chỉ vào huynh ấy mà nói rằng : “Huynh sai rồi” . Không phải là tôi sợ huynh ấy, mà chỉ là cảm thấy không nỡ, dù sao cũng chỉ là vấn đề lập trường khác nhau. Đó là cái giá mà huynh ấy phải trả cho những năm tháng tranh quyền đoạt vị. Quyền lực tối cao là thứ ma thuật kinh khủng nhất, cả Đại Thanh tung hô huynh, ca ngợi huynh, cả triều thần ai ai cũng kính phục huynh, nể sợ huynh. Nhưng đối với bản thân, huynh khác nào kẻ cô độc, bơ vơ, lẻ loi. Tôi không khóc, vì tôi biết huynh “ Nhân phẩm cao quý, cốt cách thâm thúy, tài trí hơn người”, huynh làm gì cũng có nguyên do, huynh cẩn trọng, sáng suốt, chi li. Tôi biết là huynh biết tất cả giá trị, biết cái giá phải trả cho những hành động của mình. A Mã xa rời huynh, Ngạch Nương xa rời huynh, Nhược Hy xa rời huynh, Thập Tam cũng theo đó xa rời. Điều đó có phải là điều tàn nhẫn nhất không? Huynh có hối hận không?

.

Tuy rằng tôi không dám chỉ thẳng vào mặt huynh mà nói rằng: “ Huynh sai rồi” nhưng thật ra lòng tôi vẫn phải nói : “ Huynh sai rồi”. Huynh sai vì lòng ích kỷ và sự cực đoan của mình, phải chi huynh cứ là huynh thì bản thân đã không đau buồn đến thế. Giá như huynh làm được những điều huynh nói : “ Tại sao chúng ta không thể vui vẻ bên nhau như lời Thập Tam đệ?” thì có lẽ nước mắt đã không rơi, lòng đã không quặn, Bởi vì chỉ do hai chữ “ Đế Vương” mà thành. Tôi từng hy vọng rằng  huynh và Nhược Hy sẽ gặp lai nhau lần cuối, huynh cài trâm ngọc lan cho nàng, rồi cùng đi dạo trong rừng hoa mai đỏ, rồi Nhược Hy ra đi trong vòng tay ấm áp của huynh, như vậy không hạnh phúc lắm sao? Nhưng không, những điều huynh làm chỉ là bi kịch nối dài bi kịch,đếm khi nhận ra thì đã quá muộn màng. Huynh chỉ thấy được những kỷ niệm của  nàng và Bát ca chứ không hề nhớ những ký ức của bản than và nàng. Vậy thì thôi…

.

Tôi đã từng hy vọng huynh đừng trách mắng Nhược Hy như thế, thay vào đó là sự ân cần cảm thông thì mọi thứ đã tốt đẹp hơn biết bao, vậy mà huynh vẫn lạnh lùng vô tình như thế.Nghe Xảo Tuệ nói : “ Nhị Tiểu thư lúc ra đi cứ nghĩ Hoàng Thượng giận người, hận người nên không để lại lời gì cho Hoàng Thượng” Xót xa và ray rứt bao nhiêu thì hình ảnh huynh nâng niu cây trâm ngọc lan, ký ức tràn về nhẹ nhàng, sâu lắng như thước phim quay chậm lại dữ dội và thắt lòng bấy nhiêu. Tôi vẩn cứ nhớ mãi câu nói của Thập Tam gia : “Tá Ưng có thể tha thứ cho Mẫn Mẫn,vậy tại sao Hòang huynh lại không thể tha thứ cho cô?” Nếu như huynh biết. Nhưng tôi chắc rằng khi huynh thả Nhược Hy vào gió thì huynh đã biết rồi. Rất rõ. Nhược Hy bên cạnh huynh không hề có chức tước, phong hiệu gì nhưng quả thật là cô ấy rất đặc biệt, phải không? Nàng chỉ khao khát TỰ DO.

.

Họ có duyên nhưng lại không có phận, tình cảm sắc son, vượt qua bao nhiêu sóng gió, trải qua bao nhiêu thăng trầm nhưng khi đến được với nhau lại có quá nhiều cản trở. Lập trường khác nhau, suy nghĩ, chí hướng, tư tưởng, quan trọng nhất là thời đại khác nhau. Nhược Hy là người của thế kỷ 21, của năm 2011 chứ không phải thế kỷ 18 của Thanh Thế Tông, nhưng đã thích nghi, đã sống tốt, đã mang lại niềm vui , xoa dịu buồn đau cho mọi người. Tất cả đều không thể nào ngừng quên, mặc dù trước khi ra đi, cô ấy đã luôn miệng bảo mọi ngừơi : “ Đừng nhớ”…

.

Tôi ráng xem hết tập cuối, hy vọng rằng ở tương lai, tôi gặp lại họ với một tâm thế mới. Nhưng tôi đã thất vọng. Rất nhiều. Lòng dặn không được khóc nhưng nước mắt cứ mãi trào ra. Tôi không mong họ sẽ hạnh phúc ở tương lai, nhưng tôi kỳ vọng Nhược Hy có thể uống mấy bát canh của Mạnh bà mà quên đi quá khứ,như cô ấy đã nói với Thập Tứ Gia trước lúc lâm chung. Đồng Hoa quả thật tàn nhẫn quá. Đời người, ân tình 10 năm chỉ có thể ngắn ngủi bằng một khỏanh khắc. Cái thời điểm họ gặp nahu tại viện bảo tàng, cái khoảnh khắc mà tôi cứ replay mãi, replay bao nhiêu lần là khóc đủ bấy nhiêu lần. Đối với tôi, cái cảnh này còn thảm thương hơn tất cả những cảnh tôi đã khóc gộp lại. Nhược Lan mất, Nhược Hy sẩy thai, Nhược Hy rời cung, Nhược Hy ra đi hay Tứ Ca ưu tư trầm mặc cũng không đau đớn hơn cảnh này, vẻ bối rối khi người vẫn lãnh đạm, lạnh lùng : “ Chúng ta quen nhau sao?”  mà không biết nên trả lời thế nào cho hợp lý, nó như một lưỡi dao cứa từng nhát, rạch từng đường vào lòng tôi và Nhược Hy. Lúc huynh ấy bước đi, quay người lại, Nhược Hy lại vỡ òa từng tiếng nấc, lại gỡ mắt kính ra, hình bóng của huynh chỉ là nhạt nhòa hư ảnh, qua lớp kính dày cộm kia, liệu có phải là huynh? Là Tứ Gia ngày nào? Là kỷ niệm đượm mùi hương mộc lan ngọt ngào và thiêng liêng nhất? Rốt cuộc, huynh vẫn là người lạnh lùng vô tình, lại nhẫn tâm như thế. Tai tôi văng vẳng bài hát “ Mùa em chờ mong”… Mắt tôi dần nhòe đi vì :

 “Hương mộc lan chẳng giấu nổi đau thương

Thôi không ngắm nhìn…

Thôi không tìm kiếm…

Thôi không thở than…”

.

.

.

“Nếu không thể thay đổi lịch sử, tốt nhất đừng cố gắng, và đừng để cuốn vào”

” Được được mất mất, ân ân oán oán, âu cũng là do số trời”

.

 

P/S: Xem xong khóc đã đời, khóc như mưa, khóc như chưa từng được khóc, u uất, ám ảnh trong lòng nay cũng được giải tỏa vì những gì mình nghĩ đã được viết ra 😛

The first post

25 Th7

Bài post đầu tiêng trong wordpress của mình chỉ với mục đích làm quen 🙂